Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Ký sự đi Mỹ của Vũ Quốc Hùng - Kỳ cuối (có bổ sung)




TRÊN MÁY BAY TRỰC THĂNG Ở LAS VEGAS
Thành phố Las Vegas vào buổi sáng đã nắng nóng, khung cảnh sáng rõ khuôn mặt những con đường, những tòa nhà, những bảng hiệu. Một số người tản bộ trên hè phố, xe cộ ít qua lại nên bộ mặt thành phố mang vẻ ngái ngủ chưa tỉnh thức. Dẫu  vậy, dọc vỉa hè vẫn có những đoàn quân xếp hàng dài đứng phát nhiều tấm card để tiếp thị sex. Đa số khách tham quan chẳng hề quan tâm.
Chúng tôi lái xe tới văn phòng “du lịch bằng trực thăng” để đăng ký vé du ngoạn về đêm trên thành phố Las Vegas có tên “Vegas Nights: Evening Flight Over Las Vegas Trip”. Đến nơi chúng tôi thấy trước sân có xe Limousine dài nổi tiếng cùng những chiếc xe hơi đắt tiền, phía sau văn phòng là sân đậu nhiều chiếc trực thăng. Những chiếc trực thăng trông đẹp, hiện đại và an toàn. Trong văn phòng, nhiều nhóm du khách tụ tập riêng chờ đăng ký chuyến bay. Ở một vách tường hướng ra sân đậu máy bay phía sảnh sau, văn phòng có đăng hình ảnh và danh sách khoảng trên 40 phi công lái “chuồn chuồn” ấy; Những khuôn mặt phi công điển trai, thông minh và chuyên nghiệp ấy khiến chúng tôi an tâm.















Gần chiều tà, người của văn phòng “helicopter excursions” tới liên lạc tại khách sạn và xe dưa đón đang chờ ở dưới. Chúng tôi lên xe để tới địa điểm bay và ngồi chờ làm thủ tục bay. Một chút háo hức, một chút hồi hộp, tại phòng chờ mọi người có vẻ cũng nôn nao mong tới giờ bay, có ít người Châu Á hiện diện nơi đây. Vợ chồng chú Anh chơi xộp quá, bay khoảng 15 phút trên cao như một “Limousine” trên bầu trời, hết trên 100$/ người  trong thời gian ngắn. Nhưng tôi hiểu, chú Anh muốn anh em chúng tôi thưởng thức một chuyến bay thú vị trên thành phố Las Vegas về đêm vì khó có dịp nào khác để anh em đi chơi chung. Thanks very much. Còn có những điểm tham quan từ Las Vegas to The Grand Canyon với giá vé tù trên 300 đến 500$. 
Chúng tôi 5 người ngồi trọn trong chiếc trực thăng Maverrick, tôi được ưu tiên ngồi bên phi công. Từng chiếc trực thăng tà tà bay theo đường băng ngắn có đèn dẫn đường rồi từ từ lên cao. Cả một vùng  rộng lớn dưới mặt đất là những ánh đèn như sao sa lấp lánh nằm cố định, trực thăng bay quần quanh các ngọn tháp cao của thành phố Las Vegas như: Caesars palace, Eiffel Tower, Bellagio . . . Tất cả với dàn đèn trang trí toàn thân lộng lẫy lung linh, tôi cứ tưởng đang lạc vào xứ sở thần tiên nào đó. Một cảnh trải dài dưới mặt đất  cũng nổi bật là: có một hai dải ánh sáng từ những đoàn xe hơi nối đuôi về trung tâm thành phố trông như một dòng sông ánh sáng trong phim giả tưng. Mỗi cảnh mới lạ trong đôi mắt của tôi cùng âm thanh phần phật của cánh quạt máy bay (đã có dụng cụ chụp tai)  khiến tôi muốn chao đảo, lâng lâng. Tôi cố gắng chụp hình nhưng không đạt vì vỏ kính trực thăng quá dầy và bị phản chiếu ánh sáng chập chờn của cánh quạt máy bay. Đáp xuống sân bay, mọi người có lẽ có cảm giác hài lòng vì được tận hưởng một chuyến bay có một không hai  trong ánh đèn lung linh của thành phố Las Vegas về đêm cùng những người thân của mình. Tất cả nhũng hình ảnh ấy như những bộ phim hành động của Mỹ chỉ chiếu thoáng qua trên TV, nhưng với chúng tôi,15 phút trải nghiệm trên không trung về đêm thì quả là tuyệt vời.







































XEM  SHOW    LAS  VEGAS
Chúng tôi xếp hàng trước sảnh một rạp hát khoàng mươi lăm phút, đông đảo người chờ đủ mọi lứa tuổi, tuyệt đối không có trẻ em. Một sân khấu rộng lớn với những hàng ghế cao thấp từng bậc, hình vòng cung bao quanh. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế gần sân khấu với ly giải khát trên tay. Ngoài phần dẫn đầu chương trình của hoạt náo viên gây cười, phần chính là các hoạt cảnh đu dây nhào lộn cùng các vở nhạc kịch cổ và hiện đại đậm chất anh hùng ca trông rất chuyên nghiệp và đẳng cấp. Đây là loại hình ngôn ngữ không có lời nói nhưng có sức truyền cảm cao. Qua âm thanh đầy kịch tính, trang phục lộng lẫy cùng các điệu múa uốn dẻo tuyệt vời của dàn diễn viên. Mọi người có thể cảm nhận được nội dung những  vở diễn. Sàn sân khấu di động trôi nổi, diễn viên tung hứng nhuần nhuyễn, âm thanh hài hòa, phông cảnh đơn giản cùng ánh đèn sân khấu mang đầy tính nghệ thuật. Mọi người cảm thấy thật thỏa mãn với những cảnh hoạt náo sống động, thật xứng đáng với “show” ở Las Vegas.






THĂM  ĐẬP  THỦY  ĐIỆN  HOOVER  DAM    HỒ  MEAT
Từ thành phố Las Vegas, chúng tôi lái xe trên đoạn đường dài không có khu dân cư, qua bãi  sa mạc mênh mông rồi tới những đường núi quanh co lên xuống. Một hồ Meat trước mặt trải dài, nước xanh rì và chúng tôi thấy đập thủy điện Hoover Dam hùng vĩ chắn ngang. Đây là công trình kiến trúc vĩ đại được xây dựng giữa năm 1931 - 1936 và là kỳ quan lịch sử quốc gia. Cảnh quan kiến trúc của đập thật bao la hoành tráng ở giữa những rặng núi cao thầp. Phía trên là cây cầu to lớn bắc ngang qua hai dẫy núi, những cột tháp điện đứng nhấp nhô trên hai sườn núi và có những con đường hình thành trên bên núi đá sừng sững. Dưới lòng hồ  với hai bên là núi đá dựng đứng, một biển nước mênh mông từ  xa dẫn về (sông Colorado dài 177 km), những công trình, nhà máy vận hành to lớn nằm sâu phía trong, chúng tôi không vào được..































Trời nắng nóng nhưng ít gió, anh Khánh và tôi đi lòng vòng khắp nơi chụp hình quay phim. Ấn tượng về sự hoành tráng, đồ sộ của đập thủy điện  thì rất nhiều nhưng tôi khoái nhất khi đọc trên tấm bia bằng đồng ghi khắc Hoover Dam là người tiên phong có ý tưởng xây dựng đập thủy điện này. Phải công nhận và tôn vinh những nhân tài này trong lịch sử. Gần sảnh ăn uống và nghỉ ngơi có hình tượng người công nhân bình thường đang đu dây làm việc khai phá và xây dựng, một cảnh điêu khắc chân dung rất đẹp, trong mắt những người tham quan. Và một trong tứ khoái của con người là khi chúng tôi mở cửa chớm bước vào phòng vệ sinh, một sự mát lạnh đến không ngờ bao phủ toàn thân. Tôi cảm thấy cực kỳ sảng khoái trong cái “wc” trên sa mạc Neveda này. Có lẽ nhờ “fiend” ở ngay trung tâm phát điện này chăng;
Anh Khánh cứ quay phim suốt cả khu đập thủy diện, anh có vẻ vui và hài lòng với chuyến tham quan này. Vợ chồng chú Hồng Anh và anh Tâm du ngoạn chổ khác. Nhưng tôi chắc mọi người củng không chán và tiếc công khi đến nơi đây.
THĂM HỒ MEAT Ở NEVEDA
Chúng tôi lái xe về một khu vực du lịch thuộc hồ Meat ở Neveda, nơi vợ chồng chị Dung Griffith sinh sống và lo giúp Mẹ và các anh em tôi trong thời gian đầu đến Mỹ năm 1989. Đi một đỗi bị lạc đường, chúng tôi quay lại, ở phía trái là một vùng núi  thấp,  xe lần mò vào khu hồ Meat. Tới gần ven hồ, chú Anh và anh Tâm không nhận ra chỗ ở cũ vì đã cách đây 20 năm. Hai anh em chỉ mường tượng nó quanh quẩn đâu đó với căn nhà có hướng nhìn ra hồ. Nơi dây là khu du lịch nghỉ mát, có du khách mang theo ca nô để lướt sóng, có du thuyền neo đầy bờ hồ, có nhà nghỉ với cửa vòm trông lạ mắt.
Trời nóng gay gắt, không một ngọn gió. Chú Anh kể chuyện chiều chiều leo lên đồi cát phía trái mặt hồ, nhớ mông lung vợ con còn ở Việt Nam rồi lại lo công việc trước mắt và mong ước được học lên cao. Chú Anh chỉ cầu tàu, nơi bơm xăng cho ca nô, du thuyền mà anh Linh đã làm ở đây. Một cõi trú thời dĩ vãng với những nỗi niềm khắc khoải còn hằn trên tâm trí của các anh em. Hiện tại anh em đến đây tìm lại được khung cảnh cũ trong sự hoài niệm. Thế là vui rồi;




































Sau chuyến đi tìm hồi ức. Chú Anh lại là tay lái lụa đưa chúng tôi về thành phố Garden Grove – CA một cách an toàn.




TỚI PHIM TRƯỜNG HOLLYWOOD
Univesal Studios Hollywood là phim trường của hãng Univesal thuộc thành phố Univesal, California.  Hàng năm nơi đây chào đón hàng triệu du khách trên thế giới đổ về tham quan. Chúng tôi (vợ chồng chú Anh, anh Khánh, cháu Kevin và tôi) tới đây sau chặng đường dài, khi mặt trời đã lên cao. Cảnh vật, cây xanh bên ngoài cổng vào rất đẹp và mát mẻ, nơi các quầy bán vé tham quan, lượng người xếp hàng và qua lại đông đảo. Nhờ chú Anh đặt vé trước, chúng tôi có thẻ đeo ưu tiên “Front of  line” - gate A. Có lối đi riêng không phải xếp hàng, được tham gia “all show”. Trên đường đi chọn các show thích hợp, tôi thấy tất cả các điểm diễn đều thu hút đông người, đầy vẻ mi gọi và quyến rũ. Mọi người qua lại dập dìu, khuôn mặt thể hiện sự náo nức, vui tươi khi khám phá hiểu được ít nhiều về phim trường Hollywood. Dọc lối đi, các khu nhà được phục dựng theo bối cảnh từng thời kỳ ở nước Mỹ, có những cảnh phim được tái dựng lại để diễn cho khách tham quan  xem trong trạng thái thực đầy hồi hộp, thích thú.




































Trên đường phố tươi vui, những cảnh vật lạ mắt thay đổi khiến mọi người như bị cuốn hút và cảm thấy thích thú. Hòa  cùng dòng người nhộn nhịp chúng tôi tản bộ, tán dóc và chụp hình các nơi đã qua. Mọi người vào xem show: cảnh các loài động vật làm xiếc, khán giả ngồi đông kín theo từng bậc ghế bằng gỗ. Buổi biểu diễn bắt đầu hoạt cảnh: Chim đại bàng, chim bồ câu bay ra từ lỗ hổng của cánh gà tới người điều khiển rồi bay qua lại thật nhịp nhàng, điêu luyện. Các loài vật khác như khỉ, chó . . . biểu diễn thăng bằng, nhẩy dây... cũng thật hay và sinh động. Những sinh vật này đã đóng phim thật sự bằng bản năng của mình khi được huấn luyện thuần thục. Vài bộ phim có các loài: chó, ngựa, khỉ,voi, cá voi... đóng phim mà tôi từng xem thì quá hay. Khi chúng diễn tả những cái nhìn, những động tác chạy nhẩy, tung hứng cùng các nhân vật trong phim, trông thật thân thương và cảm động. Cái này có lẽ cũng phải nhờ huấn luyện viên và ê kíp quay mới đạt yêu cầu.
Qua một show khác, nhiều cảnh vật được diễn ra trước sân khấu để mọi người biết về “Kỹ xảo điện ảnh”. Cảnh chặt tay máu chảy, cảnh chiếc thuyền di chuyển trên ven sông dưới trời chạng vạng mưa to gió lớn, cảnh King Kong và cô gái trên tòa tháp cao... được ghép hai lần quay phim. Lần đầu, cảnh một được chiếu trên màn hình có thể thu nhỏ, giữ nguyên hoặc phóng to. Lần thứ hai, nhân vật diễn cho phù hợp với cảnh một trên màn ảnh và được ghi hình lại. Những bộ phim hành động, hình sự, kinh dị, phiêu lưu, viễn tưởng... đều nhờ đến kỹ xảo điện ảnh. Sau này lại ra đời những bộ phim 3D khiến âm thanh, hình ảnh và cảm xúc người xem nâng lên nhiều bậc.




 
Vào xem show trích đoạn : một bộ phim kể về những con người sống cùng con thuyền bè lang bạt trên đại dương mênh mông mà tôi quên tựa. Nội dung nói về lối sống, bản năng và sự sinh tồn của con người trong sự đấu tranh sống còn trên mặt biển. Mọi người ngồi kín chỗ hình vòng cung trong rạp, một hồ nước xanh dương khá rộng, mặt nước yên ả thoáng mát. Một chiếc bè lớn gần giữa hồ, những ngôi nhà cao chắp vá sơ sài nhưng trông như một đồn lũy bao quanh. Vào cảnh, các diễn viên ngồi trên những chiếc cano lao từ cửa ngõ vào, lượn vòng quanh chiếc bè với tốc độ cao. Nhiều người xuất hiện, mặt hồ bỗng xao động, náo nhiệt. Có viên chỉ huy hét lớn, có nhiều tiếng súng nổ vang dội, có vài chiếc cano bị lật úp, có người rơi nhào xuống nước từ tầng cao, âm thanh náo động và hoạt cảnh trước mắt diễn ra thật sinh động, chuyên nghiệp như thật. Quá tuyệt vời với bối cảnh được dàn dựng hài hòa cùng những màn hành động làm thót tim người xem.

 





















Sau đó chúng tôi vào rạp xem phim 3D hấp dẫn, với những cảnh phim hành động của các chiến binh thời tương lai, giống như loại phim “Terminator”. Nhiều cảnh bắn nhau, bom nổ, các chiến binh chạy qua những bức tường đổ nát và bắn súng liên hồi... âm thanh vang động và có những viên đạn như bay thẳng vào người mình. Một phản xạ lắc người để né tránh. Thật quá đã.
Còn vài trò chơi mang lại cảm giác mạnh, hồi hộp như “Vào động ma quái” hoặc xem phim 3D “Cầu vồng” bay nhẩy, lượn vòng, rung lắc thì những người lớn tuổi, bệnh tim mạch không nên xem thử nghiệm. Anh Khánh và tôi đã né những show này vì một lần tôi vào thế giới ảo. Màn hình nổi lên những nhân vật bay lượn cùng những vật thể, ghế ngồi như dịch chuyển, âm thanh dồn dập, tâm trí như lay động cùng những nhân vật quay cuồng, thế là đầu tôi cứ quay mòng mòng, chóng mặt. Tôi phải nhắm mắt chịu đựng cho qua tour và khi tới những show như thế, chúng tôi bỏ qua không dám chơi. Chỉ có cháu Kevin là khoái nhất với những trò chơi mạo hiểm này.
Mọi người ngồi trên xe, du ngoạn quanh phim trường để xem các show đặc sắc khác. Qua những dãy nhà mẫu tuyệt đẹp để dựng cảnh quay phim cùng những cảnh dựng phim giải trí. Xe chạy từ từ vào một hầm tối mờ mờ, chưa ai hiểu được chuyện gì xẩy ra. Bất ngờ một show xuất hiện. Trận động đất xẩy ra. Trần hầm nứt, xe bồn chuồi xuống nằm ngang, đoàn tàu điện bị phá hoại còn xe du khách rung lên, tiếng động ầm ầm... lửa cháy phừng phực, nước chảy tràn lan. Một cảm giác hồi hộp như thật, như trong phim ảnh thoáng qua. Chừng ấy phút để du khách cảm nhận được “xảo thuật trong điện ảnh”. Vì nếu xẩy ra thật thì có chết cũng không toàn thây. Chẳng biết gì hết;















Thủy quái dưới lòng hồ


Qua vài đoạn dường dài có đánh số của từng khu, nhà cửa cây cối được dựng cảnh tuyệt đẹp. San sát hai bên đường không có khoảng trống nào, ngoại trừ cảnh một hồ nước khá rộng dùng để đóng phim. Mọi người xem diễn cảnh “Thủy quái bên hồ”. Trạm xăng ven hồ chợt  bốc cháy, âm thanh nghe lụp bụp. Nhiều người tò mò với cảnh một vùng nước sủi bọt sùng sục, trắng xóa giữa lòng hồ. Không rõ sau đó là một thủy quái trồi lên hay một xác người nổi lềnh bềnh vì xe đã... chạy xa;
  Xe lại từ từ chạy vào một “khu rừng tăm tối”. Theo hướng dẫn, mọi người đeo kính, chứng kiến cảnh hai con khủng long rượt theo xe trong rừng. Đôi lúc khuôn mặt khủng long tiến  gần sát cửa kính, mọi người cũng giật mình. Bỗng chợt, khỉ King Kong to lớn xuất hiện rượt đuổi và hai bên đã có một trận đấu long trời lở đất ở hai bên hông xe. Khói bụi bay mù mịt, cây cối ngã đổ, nước văng tung tóe, âm thanh náo động. Tôi có cảm tưởng nước cũng văng vào người mình, một cảm giác như thật. Đây đúng là show ấn tượng đặc biệt “King Kong 360 3D” mà tôi thích nhất trong tất cả các show đã xem. Rất tiếc, không thể chụp được tấm hình nào;
 
 Xe chạy một đoạn tới khu nhà gỗ cao bồi miền viễn Tây. Nét nổi bật là những bậc sàn bằng gỗ, những cửa tiệm buôn bán và cánh cửa bật ra bật vào của một quán rượu, nơi có nhiều phòng trọ trên lầu dành cho khách  giang hồ. Tới cảnh một khu nhà của người Mexico nghèo khó gần bìa rừng. Ở một con hẻm đường đất trơ trọi, trận mưa dội xuống lớn dần, có âm thanh rào rào như thật, nước t các mái nhà chảy dòng tuôn đều xuống đất. Một dòng nước như lũ cuốn đột nhiên chảy ào ào từ trong rừng ra  con hẻm, đến ngoài đường. Du khách trông thật bắt mắt và sảng khoái vì biết nó là nghệ thuật điện ảnh.

 















Tiếp tục, xe chở mọi người tới khoảnh đất rộng, nơi đây trưng bày những chiếc xe đã một thời đóng phim, một thời tung hoành trên màn ảnh thế giới. Mọi vật  nằm đó như chứng tích lịch sử của điện ảnh Hollywood.













Qua một chặng đường nữa, xe chở du khách đến một nơi không kém phần ấn tượng. Đó là một bãi rác kinh hoàng với xác chiếc máy bay khổng lồ nằm phơi bụng trên mặt đất. Những vật dụng quanh máy bay nằm la liệt: hành lý, nhà cửa, xe cộ cùng cây cối gẫy đổ... như một bãi tan hoang. Chưa nói đến con người bị thương vong nhiều hay ít. Nhìn rõ nét, quang cảnh cho thấy sự khủng khiếp của một sai lầm khôn lường khi để máy bay rơi gây thảm họa dến với con người. Điều này đã xẩy ra  thực tế trên thế giới. Thế mà, chỉ ở Hollywood, chỉ ở kinh đô điện ảnh này mới trưng bày những điều giống như thật. Sự việc khốc liệt khiến mọi người ngỡ ngàng, tê tái, buồn lòng và sững sờ.
Trong chuyến đi tham quan, chú Anh làm rơi cái bóp trên ghế ngồi. Xuống xe, đi bộ khoàng mươi phút mới phát hiện bị mất. Rất may, tại nơi lên xuống có người khách lượm được và giao cho văn phòng nơi đó. Họ điện thoại báo cho chủ nhân biết, tôi và chú Anh quầy quả tới văn phòng để  nhận lại chiếc ví với lời cảm ơn sâu sắc.













Giờ phút cuối, chúng tôi thăm công viên kỷ Jura. Xe chạy đường ray trên nước đưa du khách vào khu vườn nhiều loại cây cỏ, đan xen dầy đặc vi những sinh vật thời tiền sử. Cây cối, cảnh vật thiên nhiên trông rất hoang dại. Tiếng thác nước đổ xối xả, tiếng gầm rú của con khủng long, mọi người ngắm nhìn cảnh vật hai bên rừng thật mãn nhãn. Cuối cùng chúng tôi trượt nhanh xuống một con dốc cao và lao xuống vực để tránh một cú đớp của con khủng long to lớn. Một cảm giác thật thú vị.




Có lẽ không một nơi nào trên thế giới có nhiều tư liệu sống động và hoành tráng như ở Hollywood. Rất tiếc, chúng tôi chưa thâm nhập và rong chơi đến hết các show ở phim trường rộng  lớn này.
Mới đây theo tin thời sự ở Trung quốc, một tỷ phú giầu nhất của đất nước này có tên Wang Jialin đã triển khai dự án xây dựng tổ hợp Oriental Movie Metropolis tại Thanh Đảo với diện tích 10.000 m2, để xây dựng một phim trường hoành tráng  theo như phiên bản ở Hollywood  hiện nay, với chi phí 8 tỷ đô la Mỹ. Lễ động thổ có sự tham gia của những hãng phim hàng đầu thế giới như Paramount, Sony, Universal và Waner Bros. Tất nhiên họ phải xây dựng theo lịch sử điện ảnh Trung quốc và kết hợp sản xuất mỗi năm bao nhiêu bộ phim để cung ứng cho thị trường phim ảnh thế giới.
Sau cùng chúng tôi ngồi chụp hình bên tượng đài kỷ niệm những nhà dạo diễn, quay phim điện ảnh tại cổng về.








Về lại gia đình anh Khánh ở Garden Grove, Cali. Chúng tôi lại có buổi họp mặt đông đủ 6 anh chị em ruột cùng các cháu, bữa tiệc nhộn nhịp và vui vẻ đến khuya.


Sáng hôm sau vợ chồng chú Anh chia tay, bay về lại miền viễn tây Texas. Một sự chơi vơi, hụt hẫng, có cảm tưởng như mình vừa bị vuột mất một cái gì đó khó có thể tìm lại. Thế là “Tạm biệt chim én bay”, “Tạm biệt những giấc mơ... có thực”. Biết có dịp nào gia đình các anh em lại gặp nhau trong tương lai; Thôi cứ hãy: cầu chúc mọi sự an lành, may mắn đến gia đình mọi người. Thank very much. Good  bye.

                                           THE  END



 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét